Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

Một lực lượng ăn bám Xã Hội

blog dành cho những người LƯỜI...leo tường lửa
Thứ năm, ngày 30 tháng năm năm 2013
Nghịch lý ở Việt Nam: Một quốc gia nhỏ chỉ ăn rồi chơi
Theo Xã Hội
Có lẽ không quốc gia nào mà cuộc sống của giới công chức chứa nhiều điều nghịch lý như ở Việt Nam.
Một bộ phận công chức đang tha hóa. (Ảnh minh họa)
Lương không đủ sống nhưng lại thuộc thành phần khá giả của xã hội; đã vào biên chế là có thể nằm lỳ cho đến hết đời, ngang nhiên đòi hỏi mọi chế độ phúc lợi, ngay cả khi chẳng làm gì; là người làm thuê cho dân nhưng lại hành xử như ông chủ có quyền ban ơn; năng lực cũng như tinh thần trách nhiệm trước công việc phần lớn ở mức trung bình và thấp, nhưng cực kỳ có khả năng trong việc kinh doanh "quyền lực Nhà nước" để tư lợi …Nhưng điều nghịch lý nhất là một nền hành chính cồng kềnh, ì ạch, dôi dư cả triệu người như vậy lại vẫn cứ ngày một phình to?
Trong một hội nghị có đưa tin trên truyền hình và sau đó hầu như các báo đều đưa lại, Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói thẳng ra rằng: "Trong bộ máy chúng ta có tới 30% số công chức không có cũng được, bởi họ làm việc theo kiểu sáng cắp ô đi, tối cắp về, không mang lại bất cứ thứ hiệu quả công việc nào". Nói cách khác, cái số 30 % công chức đó hoàn toàn không cần thiết, y như cái bướu trên cổ. Với 2,8 triệu công chức, chỉ cần làm phép tình nhẩm cũng ra ngay con số thuộc diện có cũng như không kia khoảng 800.000. Nghĩa là mỗi 100 người dân Việt Nam, phải nuôi không một ông (bà) vô công rồi nghề mang danh công chức! Vậy tại sao một nền dịch vụ công chỉ cần 2 triệu người, mà phải trả lương cho tận những gần ba triệu? Ai phải chịu trách nhiệm về vấn đề này? Trong khi chưa thể tìm ra câu trả lời, chúng tôi chỉ xin làm thứ công việc đơn giản hơn là giúp mọi người hình dung một phần cái gánh nặng vật chất và tinh thần mà cả xã hội đang phải è lưng chịu đựng để "cõng" gần một triệu công chức dư thừa đó.
Trước hết, 800 ngàn người lớn đến mức nào? Đó là số dân (hơn kém chút ít) của Cyprus, Bahrain, Bhutan, Qatar, Đông Timor…Hay nó có quy mô gấp đôi dân số Luxemburg, Brunei, Malta, Iceland…
Thứ hai, và đây là vấn đề chính, cần bao nhiêu tiền để nuôi cái đám công chức thừa thãi ấy? Chắc chắn là không ai có thể tính chính xác, vì có những công chức thuộc loại dư thừa, nhưng lại hưởng mức thu nhập nhiều người mơ ước. Hẵng chỉ tính đơn giản thế này: Mỗi người trong số đó, vì họ là công chức, nên thuộc diện thu nhập trung bình khá (so với mức 1000 USD trung bình) sẽ nhận của Nhà nước khoảng 60 triệu đồng (3000 USD) một năm. Nghĩa là cần số tiền lên tới 50.000 tỷ đồng ( 2,5 tỉ USD) cho việc chi lương để ngày ngày 800.000 người ăn mặc sang trọng chỉ để "sáng vác ô đến cơ quan, tối vác ô về nhà" mà không làm bất cứ việc gì. Tuy nhiên, số tiền phải bỏ ra phục vụ việc ngồi chơi xơi nước của "một quốc gia nhỏ" ấy trên thực tế còn lớn hơn nhiều.
Theo thông lệ thì số tiền lương cho công chức chỉ bằng hai phần ba số tiền phải chi ra để họ có thể làm việc, được tính vào khoản duy trì hoạt động của cơ quan Nhà nước. Đó là tiền thuê nhà, tiền điện, tiền điện thoại, tiền khấu hao tài sản, tiền phúc lợi, bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội, chi phí đi lại và cơ man nào những thứ tiền khác được gọi bằng cái tên chung là văn phòng phí. Khiêm tốn tính gộp thì con số 50.000 tỉ đó phải cộng thêm khoảng 20.000 tỉ đồng. Giờ ta thử xem 70.000 tỷ đồng nhiều đến mức nào? Nó nhiều hơn toàn bộ số tiền thu được từ xuất khẩu gạo năm 2012; nó bằng khoảng 5 lần số tiền phí bảo trì đường bộ mà Bộ GTVT dự kiến thu được hằng năm từ ô tô, xe máy với giả phải trả là hứng chịu biết bao lời chì chiết của dư luận; nó bằng già nửa số tiền 120.000 tỉ đồng cần để nâng cấp quốc lộ 1A lên thành đường bốn làn xe ô tô; nó giúp cho khoảng 7 triệu dân miền núi đủ gạo ăn trong một năm để không phá rừng. Nếu có ngần ấy số tiền, toàn bộ các xã nghèo miền núi có trường học, có chợ, có đường trải bê tông. Nó có thể mua được số bò giúp cho Chương trình Lục lạc vàng duy trì liên tục 1500 buổi, với khoảng 9000 gia đình nông dân thuộc dạng nghèo nhất nước có cơ hội đủ cơm ăn. Nó là con số dài tới mức mà không một nông dân bình thường nào đọc chính xác được.
Nhưng đấy mới chỉ tính về khoản vật chất, cho dù không hề nhỏ nhưng chưa chắc đã là lớn nhất. Tai hoạ của nạn biên chế tràn lan là nó khiến cho bộ máy hành chính công của chúng ta thuộc loại công kềnh, kém hiệu quả và lạc hậu vào loại nhất khu vực. Nhàn cư vi bất thiện. Vì không làm gì nên những ông, bà công chức thừa thãi trên trở thành những "con bệnh" của xã hội. Ta hãy xem họ làm gì mỗi ngày để tiêu hết 8 giờ vàng ngọc? Nếu là đàn ông thì phần lớn lướt web, chơi game oline, xem phim sex, tìm cách vào nhà nghỉ với chính đồng nghiệp của mình. Thời gian còn lại ngồi nghĩ mưu kế tư lợi hoặc hại người khác. Còn với thành phần nữ giới thì shoping tối ngày, ăn uống, khoe của tối ngày, buôn dưa lê tối ngày...
Nhiều người coi trụ sở cơ quan chẳng hơn gì cái bếp nhà mình, tranh thủ tận dụng điện nước miễn phí để nấu nướng. Số còn lại, nếu không làm những việc như trên, thì làm chim bói cá, cứ thấy ở đâu có mầu mỡ là đến. Cũng vì thừa dẫn đến lười, ích kỷ, đấu đá chèn ép nhau thay vì thực thi công vụ. Có rất nhiều người cả một đời công chức chỉ chuyên kiện cáo, lao vào đấu đá vì những lợi ích cá nhân. Nhưng lương của họ thì vẫn cứ đến hẹn lại lên. Chức của họ thì cứ đến tuổi là đến. Kèm với lương với chức là đủ thứ tiêu chuẩn ưu đãi khác. Những công bộc này, về nguyên tắc là những người giúp việc cho "ông chủ" Nhân dân, nhưng trên thực tế cũng là những người quan liêu, cửa quyền, sách nhiễu, tham lam, làm khổ "ông chủ" vào loại nhất thế giới. Làm bất cứ việc gì thuộc phạm vi chức phận cũng đòi lót tay. Trong bất cứ nhiệm vụ nào cũng lồng lợi ích của mình vào. Từ lái xe, nhân viên đóng dấu, nhân viên gác cổng…đến những người có tí chức, tí quyền đều là những kẻ chỉ thạo ăn tiền, vòi vĩnh, hạch sách…biến cửa Công đường thành nơi nhếch nhác, bất tín, đáng sợ hơn cả hang hùm. Nền đạo đức xã hội xuống cấp, có phần đóng góp không nhỏ của những thành phần được gọi là công chức ấy.
Nhưng thiệt hại vẫn chưa dừng lại ở đó. Nạn chạy chức chạy quyền thì ai cũng biết. Nhưng nạn chạy chọt để được thành công chức Nhà nước còn khốc liệt hơn và cũng bi hài hơn rất nhiều. Vì số người tham gia luôn rất đông, diễn ra trên một diện rộng, với sự tham gia của mọi thành phần. Nó làm hư hỏng cả người có quyền nhận và người được nhận. Người có quyền nhận thì một khi đã lấy tiền, đã nhúng chàm, làm sao còn dám yêu cầu cấp dưới phải nêu cao đạo đức, kỷ cương, nhân cách-ngoại trừ đó là một truyện hài! Người được nhận vào làm công chức thì cậy tiền nên không cần học, không cần trau dồi chuyên môn, coi thường kỉ cương, phép tắc. Đó là chưa kể họ phải tìm cách ăn chặn, ăn bẩn, vơ vét bằng mọi cách để bù lại số vốn đã bỏ ra.
Nhưng những bệnh tật trên, dù rất trầm trọng, nếu quyết tâm ngăn ngừa, vẫn còn nhiều hy vọng chữa chạy, dù rất tốn kém. Song có một thứ bệnh do nạn chạy công chức gây ra rất khó chữa, thuộc loại nan y, là bệnh ỷ lại, lười biếng và mất khả năng tự trọng. Căn bệnh thuộc loại lây nhiễm này có thể huỷ hoại nhân cách cả một thế hệ, góp phần làm nghèo đất nước. Người ta cần một cái bằng đại học với bất cứ giá nào đôi khi không phải để sau đó làm việc, cống hiến, mà để có cơ hội gia nhập cái đội quân công chức vốn là thừa thãi kia. Với những người này, cái điều đáng lẽ thành nỗi xấu hổ khi chả làm gì ngoài việc "sáng vác ô đi, tối vác ô về", thì lại là mục tiêu phấn đấu, là sự nghiệp của đời họ. Liệu có khác gì một thứ quốc nạn?
Được đăng bởi Bom R TMvào lúc 23:22

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

sự ngưỡng mộ loài vật

Đã gửi từ điện thoại Nokia của tôi
MỘt khi đã chán ngán với cảnh toan tính thiệt hơn, phản bội đồng loại để hưởng thụ của con người thì sự ngưỡng mộ loài vật sẽ được lên ngôi.

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

NẠN"ĐINH TẶC" KHÔNG THỂ XÓA ĐƯỢC !
Từ lâu chúng ta đã nghe nhiều trên Báo Chí Lề Phải của Nước Nhà về vấn nạn "Đinh Tặc". Thuật Ngữ này tuy mới, nhưng cũng đã xảy ra thường xuyên trên các con đường Quốc Lộ cuối Tỉnh Bình Thuận trở vô Sài Gòn. Nó được lan tỏa rộng rãi trên các trục Tỉnh Lộ thuộc Miền Đông Nam Bộ và các Tỉnh lân cận Thành Phố Hồ Chí Minh...
Đó là "Đinh"-theo cách gọi chung chung, nhưng thực tế thì đủ loại hình dạng được chế ra từ sắt, thép do những Băng nhóm Tệ Nạn Xã Hội- nhiều thành phần... Đinh này được chế ra để rải khắp các trục đường với mục đích chém rách lốp và thủng ruột xe. Làm cho không tiếp tục chạy được nữa và buộc chủ phương tiện phải thay lốp, ruột ở dọc đường với giá cắt cổ.
Có lẽ Bọn chúng đã có chủ ý nhằm vào Mô Tô hai bánh. Cho nên khi gặp đinh đều phải thay cả vỏ lẫn ruột, nếu may mắn còn sống sót. Còn nếu không may, gặp đinh ở bánh trước, vết chém quá lớn- hơi thoát nhanh bị mất lái đâm vào Ô Tô hoặc người đi đường thì chấp nhận may rủi...
Báo Chí cũng đã nhiều lần loan tin bắt được vài kẻ đang rải đinh với tang chứng đầy đủ. Nhưng rồi Công An Địa Bàn Sở Tại xử lý như thế nào mà rồi việc đâu cũng vào đó.
Xử dụng một phương tiện để đi lại như Mô Tô hai bánh là phổ biến và hợp túi tiền với người Dân có thu nhập thấp. Trong đó gồm hai thành phần chính: một là Công Nhân ở các Tỉnh đến Thành Phố làm việc ở các Khu Công Nghiệp. Họ đều trẻ, khỏe cống hiến sức lực vào nền công nghiệp đang phát triển của Nước Nhà. Hai là Học Sinh, Sinh Viên đại diện cho tầng lớp Trí Thức và chính Họ là Trụ Cột của Nước Nhà, là thế hệ tương lai của Đất Nước. Thế nhưng phải đối mặt thường xuyên với những cái chết vô duyên trên đường về thăm Quê- phải phó thác vận mệnh rủi may của mình cho những hậu quả từ hành vi của đám người rác rưởi- Vô Nhân Tính.

Em T-H-C -Sinh Viên Trường Ngoại Ngữ bị hai lần cán phải đinh. Lần đầu tại gần ngã ba đi Vũng Tàu bị rách cả lốp lẫn ruột phải tấp vào Tiệm sửa xe ven đường để thay hết bốn trăm nghìn. Sau đó tiếp tục về ngoài Binh Thuận. Em chạy được một hồi đến Xuân Lộc- Đồng Nai thì bị tiếp bánh trước. Đang chạy bỗng nghe "Sịch" đảo tay lái và mất lái rồi lao ra lề. May sao lúc đường vắng nên chỉ té ngã trầy xước sơ ở mặt và tay...
Kể trong nghẹn ngào còn tiếc thương cho mấy đứa bạn cùng lớp đã chết vì gặp phải đinh rồi mất lái đâm vào xe khác.
Tai nạn xảy ra gây những cái chết thương tâm, gây khổ đau với biết bao gia đình và người thân phải gánh chịu. Còn kẻ gây ra tai nạn cho người khác thì vẫn nhởn nhơ chi chác "lợi nhuận"bằng những đồng tiền xương máu đã cứa cổ khách đi đường để mà tồn tại.
Tình trạng này cứ diễn ra mãi mãi và tất nhiên phải có Thế Lực nào đứng sau bảo vệ, che chở nên đã trở thành "Vấn Nạn"không bao giờ dứt hẳn. Có điều trớ trêu ở Xã Hội Việt Nam hiện nay là những bài viết mang nội dung chỉ trích thẳng thắn, được viết bằng cả Tâm Huyết, góp ý xây dựng môi trường Xã Hội thì lại bị xóa sạch bằng Bức Tường Lửa Công Nghệ... Đó cũng còn may mắn. Nếu xuôi xẻo, biết được Tác Giả của bài viết thì Vị Tác Giả kia lĩnh được ít nhất mười cuốn lịch, tương đương không dưới mười năm Tù Biệt Giam... Giá như đem cái "Luật Lệ Thời Trung Cổ" này áp dụng triệt để với những kẻ đã gây ra bao cái chết thương tâm kia, thì vấn nạn "Đinh Tặc" đâu có chỗ để mà tồn tại.

Qua bài viết, Người Trong Cuộc không hy vọng gì chuyển biến được lòng dạ Sát Nhân của lũ"Đinh Tặc" Vô Nhân Tính. Nhưng rất hy vọng động lòng trắc ẩn của những Kẻ Quyền Chức trong tay vì mải mê làm giàu, quá ham sở hữu vật chất mà quên bẵng cái Tình Người. Đúng hơn là cái Thiên Trách mà Tạo hóa đã ban cho con người. Đó là Bảo Vệ kế Thừa Sự Nghiệp Trao cho lớp con- em thay thế mình làm Trụ Cột Đất Nước sau này.

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

Truyện ngắn : NHỮNG KẺ BÁN RỪNG

Những bước đi chắc nịch khoác lên cái vẻ rất tự tin trên thân mập đồ sộ nhưng rất không cân đối - Hắn ung dung dựng chiếc Tay Ga và bước vào một quán giải khát ở ven đường Trung Tâm Thị Trấn nhỏ. Mặc cho mọi người tò mò ghé nhìn vị khách mới đến. Không chào ai, Hắn đứng yên nhìn từng người một hồi lâu qua lớp kính mát đen rồi từ từ gỡ mũ bảo hiểm và lấy kính ra...
Cái thói quen "Không chào ai"vừa mới hiện hữu đây thôi, kể từ ngày Hắn về nhận cái chức Trưởng Trạm Kiểm Lâm Huyện ở phía Bắc một Tỉnh chỉ có nắng, gió và khô cằn.
Một vùng quê nghèo ven biển, Dân cư không thưa lắm nhưng mật độ phân bố không đồng đều, chủ yếu tập trung ở các khu Thị Tứ, Thị Trấn, còn lại Thôn Quê thì lưa thưa vài ngôi nhà cũ kỹ hoặc chòi rẫy với toàn những dải đất cát mênh mông. Thỉnh thoảng mới thấy một vài dây rưộng nước bậc thang dọc theo sườn đồi trọc. Dân cư ở đây sinh sống bằng nông nghiệp- ruộng rẫy một số ít, còn lại đa số làm cây , gỗ và đốt than để mưu sinh. Vì thế mà khi vị khách mới vào- lạnh lùng không chào ai nhưng lại nhận được nhiều cái gật đầu vừa khép nép, miệng lắp bắp "Chào Sếp" ạ !
Vùng quê nghèo nắng gió, khô cằn là vậy nên không ít người nghĩ ở đây Tài Nguyên rừng cũng nghèo- nhưng không đâu... Rừng Bình Thuận nằm trong khu vực ít mưa, lại rất phong phú về Tài Nguyên. Cây cối nhiều loại gỗ quí không kém gì rừng ở các Tỉnh khác, đặc biệt là những cây gỗ có kích thước không lớn nhưng ở trên vùng chịu khí hậu khắc nghiệt nên cây già ít giác, lõi tráng vỏ. Đây chính là ưu điểm của sản phẩm gỗ Bình Thuận mà những sả phẩm gỗ ở nhiều nơi khác như Tây Nguyên cũng không sánh kịp. Vì tính chất đặc trưng về khí hậu Vùng Miền nên đã tạo điều kiện tốt cho đám lâm tặc và các "Quan Đặc Trách" quản lý Tài Nguyên rừng tha hồ vỗ béo.

Chẳng biết Hắn xem cái bài"Tuyển Cảnh Sát của Chế Độ Sài Gòn"khi nào mà Hắn lại chọn đích thứ "Đầu Trâu Mặt Ngựa" nhiều đến thế. Nhân Viên Kiểm Lâm dưới quyền điều khiển của Hắn khác nhau về diện mạo nhưng khuôn mặt đều nét vô hậu như nhau. Học vấn kém cỏi- kiến thức nhân bản nhưng xử lý mọi việc thì có khác nhau vì công việc chỉ đạo xử lý đều do Hắn điều khiển trên Điện Thoại Di Động. Duy có một điều đặc biệt là tất cả nhóm đều rất mực nghe theo lệnh, dù đúng dù sai. Đó là cái đặc tính trung thành hiếm hoi mà loài Chó còn phải học hỏi.
Mới đây không lâu có anh bạn nông dân bị đánh thừa chết thiếu sống ở một đoạn đường vắng khi anh từ rẫy về nhà. Bọn chúng đã không lập Biên Bản với số than anh chở trên xe mà nói nhỏ vào tai bằng giọng ngọt vỗ về còn sặc mùi rượu"Biết điều đưa cho anh em một chai đi rồi về khỏi bị bắt".Giằng co hồi lâu mà không có tiền, thế là bị đánh và lấy xe luôn. Giọng hậm hực không dấu nổi căm tức dồn nén lâu nay anh nói chậm rải và nuối tiếc về cái việc đã qua-"Giá như chặn ở đoạn có đông người đã không phải mất luôn chiếc xe.
Chuyện đánh nhau,trấn áp lấy tiền "hợp lệ " là như cơm bữa ở những đoạn đường vắng, chỗ có đông người thì ra vẻ làm Biên Bản , Hồ Sơ... Việc cứ làm không bỏ lỡ cơ hội. Khi đụng đến khiếu nại kiện cáo đã có" Sếp"lo tất tần tật. Đám buôn gỗ chuyên nghiệp chẳng mấy khi chạm trán, việc chung chi cho nhau thì đã có"Luật thỏa thuận". Chỉ mấy anh Dân đen chưa biết nên phải chấp hành. Có vài anh biết luật cũng muốn tò mò kiếm suất Trung gian nhưng chung chi đắt đỏ, ít vốn nên cũng đành bó tay .
Từ việc cỏn con cho đến việc to tác cũng chỉ đám lính thay thế giải quyết ngoài rừng, ngay cả Láng trại ở các nhánh rừng cũng chẳng bao giờ thấy Hắn đến... Vì thế mà đám lính của Hắn cũng trở thành thói quen nên chẳng mấy khi đi tuần tra. Có chăng là dạo loanh quanh các con đường nhỏ ở gần Trạm để chờ thời, phát hiện nhóm nào đột nhập lấy gỗ cũng chỉ nghe người Dân báo lại.

Nhiều người gọi Hắn là "Kẻ có trái tim lạnh" chắc hẳn vì thế mà chẳng mấy khi Hắn chú trọng đến việc bảo dưỡng các khu rừng non. Mặc dầu cái Chức Danh Hạt Trưởng là không lớn, nhưng ít ra Hắn cũng thuộc vào hàng Tham mưu cho Ban Lãnh Đạo Huyện. Cái mà làm cho Hắn quan tâm đặc biệt là Diện Tích rừng già chưa khai thác, hiện có nhiều gỗ và làm cách nào để tận thu hiệu quả nhất. Cái thủ đoạn quen thuộc của Hắn là chỉ đạo cho nhân viên phớt lờ để mặc cho các nhóm cứ khai thác thành phẩm. Thậm chí còn hướng cho lính tránh đi nơi khác sau đó bí mật theo dõi rồi báo cáo lại... Đợi và cho đến khi nào miếng mồi đến gần nhất, hắn cho lính phục kích các ngả hiểm hóc trên đường tắt về Thị Trấn và hốt đẹp cả gỗ lẫn phương tiện. Thế là khỏi mất công từ xa đưa về Trạm.
Việc làm của Hắn hầu như chỉ đi quan hệ và thanh lý gỗ tồn đọng, còn phương tiện khai thác và chuyên chở như Máy cưa, xe đạp,Mô tô các loại đều bán ra với giá rẻ dễ mua. Các phương tiện này được mua lại tái xử dụng nhiều lần rồi bị bắt- bán ra-lại tiếp tục nên các Nhân Viên quen mắt từng phương tiện và chủ của nó là ai, ở đâu và tên gì...
Rừng xanh bị chảy máu suốt ngày đêm còn rừng non tái sinh không chú trọng đến quản lý và bảo vệ. Con người chặt phá vô tội vạ nên cũng dễ hiểu được lý giải tại sao rừng Bình Thuận lại nhanh cạn kiệt và dễ cháy đến như vậy.
Qua đây Người Trong Cuộc chỉ viết lên những gì nghe được, thấy được trong thực tế. Còn việc làm cách nào để giải quyết nạn chảy máu của rừng Bình Thuận xin đặt câu hỏi với Nhà Chức Trách Địa Phương của bạn.

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

Cu làng cát: Nước chảy ở vết nứt thủy điện Sông Tranh 2 có bàn tay của nhà thầu Trung Quốc?

Nhiều người gọi hắn là "Kẻ có trái tim lạnh". Chắc hẳn vì thế mà chẳng mấy khi hắn chú trọng đến việc bảo dưỡng các khu rừng non. Mặc dầu cái Chức Danh Trạm Trưởng là không lớn, nhưng ít ra hắn cũng thuộc vào hàng Tham mưu cho Ban Lãnh Đạo Huyện. Cái mà hắn quan tâm đặc biệt là Diện Tích rừng già chưa khai thác - hiện có nhiều gỗ và phải làm cách nào để tận thu hiệu quả nhất .

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

Một Vị Tướng Tài phải biết tính trước được con đường nào sẽ "rút lui"an toàn khi không thắng trận- Một Nhà Kinh Doanh phải biết "Tùy cơ ứng biến"khi gặp lúc Thị Trường biến động, bất lợi xảy ra- Và Nhà Lãnh Đạo khi đã làm việc không được lòng Dân tuyệt nhiên phải biết xấu hổ và thế nào là "Sự Sỉ Nhục" !!!